- Thứ 7 Tháng 8 08, 2026 11:31 pm
Con xin kính đảnh lễ Đức Sư Tổ.
Con xin kính đảnh lễ Đức Thầy.
Em xin kính chào Sư huynh Triệu Nghĩa và các Sư huynh, Sư tỷ
Bồ công anh xin chia sẻ một chút suy nghĩ về chủ đề này.
Sự rung động, tình yêu mặn nồng là điều quý, nhưng khi về sống chung, va chạm đủ chuyện lớn nhỏ trong nhà thì riêng cảm xúc ấy không đủ để ở lại bên nhau trọn đời. BCA đi qua tình yêu rồi hôn nhân đến nay mới mười năm, cũng rút ra được vài điều, xin chia sẻ cùng các bạn đạo.
Tiền bạc phân minh, không ai lệ thuộc ai
Sống với nhau bằng cả tấm chân tình là điều cần, nhưng chân thành không có nghĩa là biến mình thành người lệ thuộc, hay để người kia thành chỗ dựa mà mình không thể rời. BCA thấy ở Việt Nam, chuyện tiền bạc trong nhà thường hay nhập nhèm, một người đi làm cật lực, kiếm được bao nhiêu đưa hết cho người kia giữ, tới lúc muốn làm việc riêng lại phải ngửa tay xin. Lâu dần, ai giữ tiền thì người đó nắm quyền, dễ lấn lướt.
BCA nghĩ tiền bạc trong nhà nên rạch ròi, có khoản chung lo sinh hoạt, phần còn lại mỗi người giữ riêng. Không phải để tính toán hơn thua với người mình thương, mà để mỗi người còn có cái vốn tự lo, có thể tự do theo đuổi những mục tiêu, ước mơ của đời mình. Một cuộc hôn nhân lành mạnh là hai người đứng cạnh nhau, dựa vào nhau mà vẫn tự đứng vững trên đôi chân mình.
Vợ chồng cũng nên chừa cho nhau một khoảng riêng. Thương nhau không phải là sở hữu, dò xét từng cuộc gọi, ghen tuông vô cớ. Ai cũng cần chút không gian để thở, để duy trì mối quan hệ bạn bè trong sáng, giữ sở thích của riêng mình. Tin nhau và để cho nhau được là chính mình thì đó mới là tôn trọng.
Bao dung, biết ơn và biết tha thứ
Ở với nhau lâu, điều cần nhất là lòng bao dung. Không ai hoàn hảo, nên đừng ôm một hình mẫu trong đầu rồi bắt người kia phải giống cho bằng được, để rồi thất vọng. Đừng so sánh với người ta, hãy chấp nhận cả cái hay lẫn cái dở của nhau. Một lời cảm ơn, một sự để ý nhỏ mỗi ngày cũng đủ giữ cho hôn nhân khỏi nguội lạnh. Người kia lỡ sai thì lựa lời nói để cùng sửa, chứ đừng ghi sổ để bụng, mỗi lần cãi vã lại lôi chuyện cũ ra đay nghiến. Ấm ức dồn nén lâu ngày, "con giun xéo lắm cũng quằn", tới lúc bung ra thì thường đã muộn.
Học cách ăn ở, cách nói năng với người bạn đời
Cuộc sống hôn nhân có êm ấm hay không, phần nhiều nằm ở cách cư xử hàng ngày. Vợ chồng sống chung thủy, biết nhường nhịn nhau, lúc người này đang nóng thì người kia chịu khó hạ giọng cho dịu lại. Có nhiều chuyện trên đời không có đúng sai, chỉ là khác quan điểm, góc nhìn nên đừng hơn thua với nhau, lời ra tiếng vào dễ tan hoang cửa nhà. Bớt được cái tôi, bớt hơn thua, bớt nóng nảy thì bầu không khí trong nhà mát mẻ. Mình cứ sống cho ngay, cho tử tế, tự mình làm tấm gương cho người kia soi vào mà thương, mà nể.
Việc nhẫn nhịn hay hy sinh cho nhau là việc tốt, nhưng cần tỉnh táo, lý trí, đừng có tới mức đánh mất cả sự tôn trọng dành cho chính mình.
Khi hoạn nạn mới thấy hết tình nghĩa vợ chồng
Cái nghĩa vợ chồng lộ rõ nhất là những lúc khó khăn. Khi một người đau ốm, thất bại, sa cơ lỡ vận, đó chính là lúc người kia cần có mặt, cần nâng đỡ, chứ không phải lúc quay lưng hay chê trách. Ai rồi cũng có lúc yếu lòng, chùn chân, biết thương nhau, đỡ nhau dậy mà vượt qua thì tình nghĩa mới bền. Qua được cơn bĩ cực mà vẫn còn nhau, vợ chồng lại càng gắn bó, càng thương nhau hơn.
Khéo léo với hai bên nội ngoại và chuyện con cái
Lắm khi vợ chồng chẳng có gì to tát, mà mệt mỏi lại đến từ chuyện mẹ chồng nàng dâu, từ cách cư xử với cha mẹ, anh em đôi bên. Giữ đạo hiếu với cha mẹ hai bên là điều phải làm, nhưng đồng thời cũng cần khôn khéo giữ ranh giới cho tổ ấm riêng của mình. Người chồng biết đứng ra dung hòa, che chở cho vợ trước nhà mình, còn người vợ biết trọng gia đình chồng, như vậy thì trong ngoài mới thuận thảo.
Rồi tới chuyện con cái cũng dễ sinh bất hòa. Nếu con còn nhỏ thì vợ chồng phân nhau chăm sóc, đỡ đần nhau, đừng dồn hết cho người vợ. Con vào tuổi lớn thì cần ngồi lại thống nhất cách dạy, cùng làm gương cho con, như vậy là trên thuận dưới hòa.
Vậy nên, một cuộc hôn nhân muốn đi với nhau tới già thì không thể chỉ trông vào cái tình yêu thuở ban đầu. Hãy xem cái duyên nên vợ nên chồng như một món nợ ân tình mình mang đến cho nhau, và những va vấp trong đời sống chung cũng là bài học để mỗi người tự sửa mình. Cuộc hôn nhân được nuôi dưỡng mỗi ngày bằng sự độc lập và tôn trọng, bằng lòng bao dung, bằng cách ăn ở tử tế, bằng việc cùng nhau hướng thiện và tu sửa cái tâm. BCA nghĩ học giữ gìn một mái ấm trọn vẹn cũng chính là một cách tu
BCA xin hết.