- Thứ 4 Tháng 10 15, 2025 11:36 am
Con xin kính lễ Tổ, Thầy.
Vấn đề rối loạn phổ biến tự kỷ không chỉ diễn ra ở trẻ em mà có thể diễn ra ở cả người lớn. Vậy, vấn đề tự kỷ có phải là bệnh tâm linh không?. Đây là một câu hỏi và qua bản thân con cũng xin đưa ra một vài ý kiến?
Con của con, cháu cũng có biểu hiện tự kỷ và đã được các bác sĩ chuyên ngành xác nhận. Trước thời điểm sinh cháu, con có giấc mơ thấy ở một lớp học trong đó có một vị bồ tát đang giảng bài cho trẻ, thấy có đứa bé trai đang nghịch trong lớp học, bồ tát liền phạt, đuổi ra ngoài và giao đứa bé đó cho con. Sau đó, vợ con có mang, quá trình sinh cháu rất vất vả, tưởng sảy thai và phải tiêm thuốc giữ thai, khi tiêm bác sỹ có căn dặn là khả năng sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Còn ảnh hưởng như nào thì tùy tình hình.
Sau khi sinh ra thì cháu cũng bình thường, nhưng phải đến 18 tháng tuổi trở lên thì cháu mới có biểu hiện tự kỷ rõ rệt, cho dù đi khám, chữa bệnh như nào thì cháu đến giờ cũng như vậy.
Còn một dạng nữa là trầm cảm (có hành vi biểu hiện như tự kỷ) thì con cũng quan sát chỗ đứa cháu con nhà anh trai bác ruột, cháu lớn lên hết sức bình thường, không có biểu hiện tự kỷ. Tuy nhiên, từ hồi gia đình sửa nhà, nghe nói có phá nơi thắp hương ngoài trời khu đất xây nhà. Kể từ lúc xây nhà xong, cháu có biểu hiện bất bình thường, hay nói năng lảm nhảm, không thích đi học nữa, thích ngồi trong góc tối, không thích giao thiệp với ai, ánh mắt nhìn đờ đẫn, vô hồn, khi nào thời tiết thay đổi hoặc có sự kiện bất thường (như nhà có đám, có lễ hội, bật âm thanh to) là mắt long xòng xọc, gào thét và rất khỏe, đập phá đồ đạc, phải nhiều người mới giữ đặng. Gia đình đã mang cháu đến bệnh viện khám xét nghiệm, bác sĩ kết luận bảo là trầm cảm, tự kỷ, đồng thời cũng mang cháu đi cúng lễ nhiều nơi, nhưng không hết, giờ phải cho cháu uống thuốc để giảm bớt động kinh.
Con thấy còn có trường hợp, một cháu gái đang học cấp 3 (con của người bạn mẹ con) học hành đang bình thường, một lần đi cắm trại và ngủ qua đêm trong rừng, sáng dậy bị sốt và từ đó người như mất hồn, không học hành được, người nhà phải cho đi khám khắp nơi và cũng kết luận là bị trầm cảm, mất khả năng học hành, phải nghỉ học, uống thuốc. Đến nay, thì cháu cũng đã hồi phục được phần nào và chỉ có thể đi làm những công việc giản đơn, không thể học tập trung như trước được.
Tất nhiên, vấn đề tự kỷ, trầm cảm cũng còn xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nữa, chủ yếu nhất vẫn là những sự kiện ảnh hưởng trực tiếp đến bản thân như là mâu thuẫn gia đình, ly hôn, mất mát người thân, mất việc, mất chức vụ, mục tiêu không đạt như kỳ vọng của bản thân hoặc của người thân (ông, bà, cha, mẹ..) hoặc khủng hoảng tài chính, bị kỳ thị hoặc khả năng không thích nghi với môi trường, hoàn cảnh sinh sống mới.. từ đó sinh ra áp lực, dẫn đến rối loạn tâm lý, trầm cảm, lo âu, có trường hợp còn tự tử. Và tùy theo từng trường hợp, theo giai đoạn, thời điểm có người khỏi, có người giảm hoặc càng bị nặng thêm, tự tử.
Như vậy, phải chăng tự kỷ bẩm sinh của trẻ liên quan đến nghiệp quả hoặc là bị phạt trong siêu hình do vi phạm (như trường hợp con của con) và đầu thai để chịu phạt; còn những trường hợp sau này bị trầm cảm, tự kỷ có thể là do số mệnh (nghiệp nặng, thiếu đức), được bề trên cho cơ hội đầu thai để tu tập trả nghiệp nhưng không chịu tu tập, lập công bồi đức để giảm nghiệp hoặc bản thân trong quá trình sinh sống do vô minh, vi phạm luật đời, luật đạo nên cũng bị phạt, dẫn đến trầm cảm.
Vì vậy, ở đời gặp được minh sư hiểu rõ luật đời, luật đạo chỉ dạy hướng dẫn thoát khổ, biết tu tập để lập công bồi đức là một đại phước duyên. Chúng con may mắn được Tổ, Thầy chỉ dạy, phải biết trân trọng cơ hội ngàn năm có một này để tu tập, lập công bồi đức, giảm nghiệp.