Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi Đông Quân
Đông Quân xin giới thiệu những cuốn sách hay:
  1. Nam hoa kinh.
  2. Cổ học tinh hoa
Tham khảo:
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi Hải Âu
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy!
Đệ kính chào huynh Đông Quân, huynh Duyên Ngộ và quý sư huynh, sư tỷ!

Đọc chuyên mục này và tình cờ trong mail của con có anh bạn gửi một số lợi ích từ sách nói chung, con nghĩ có liên quan và có thể giúp ích cho ai đó, hay cũng là động lực cho những ai chưa tạo được văn hóa đọc, là nền tảng để có thể kiên trì học, đọc và hiểu được những bài dạy thâm sâu, vi diệu của Đức Sư Tổ, Đức Thầy, cùng những bài học của đạo hữu trên diễn đàn được Chư vị dạy, trải nghiệm trong quá trình học Đạo quý nói chung.
Con xin trích dẫn tóm tắt:

1. Không giống như tivi, những cuốn sách buộc bạn phải sử dụng bộ não của mình. Đọc sách khiến bạn phải suy nghĩ nhiều hơn, vì thế sẽ thông minh hơn hẳn.

2. Mọi người đều cần những cuốn sách giải thích những vấn đề nào đó. Sách sẽ làm rõ hơn những vấn đề “khó nhằn” và cung cấp cho chúng ta những kiến thức mà không lớp học nào giảng dạy.

3. Đọc sách sẽ làm tăng vốn từ của bạn, đặc biệt là đọc sách ngoại văn. Bạn sẽ học ngoại ngữ tốt hơn nhiều bằng cách đọc sách đấy.

4. Sách giúp bạn tăng cường khả năng tập trung. Đọc sách là lúc não chúng ta đang “tập thể dục”, chúng khiến chúng ta không nghĩ linh tinh đến những vấn đề khác.

5. Tăng cường trí nhớ. Sách, không giống như game, giúp kéo dãn các noron thần kinh theo cùng hướng, giúp bạn nhớ những chi tiết, những câu nói, câu chuyện …lâu hơn.

6.Tăng khả năng sáng tạo. Sách đưa bạn đến với những thông tin mới và hoàn chỉnh hơn, khiến bạn nảy ra nhiều ý tưởng sáng tạo hơn.

7. Giúp bạn hòa đồng hơn. Đọc sách giúp bạn biết thêm nhiều thứ, vì thế sẽ không cảm thấy lạc lõng khi nói chuyện với bạn bè. Hơn nữa, khi câu chuyện “tắc tịt” thì sách có thể gợi ý cho chúng ta những chủ đề mới để cuộc nói chuyện thoải mái và cởi mở hơn.

8 Cách giải trí giá rẻ. Bạn có thể đến thư viện đọc sách hàng giờ hoàn toàn miễn phí. Trong khi đó, giá vé xem phim ngày nay ngày càng cao, đắt hơn sách rất nhiều.

9.Tự học với tốc độ của mình. Khi đọc sách, không có giáo viên nào đứng bên cạnh thúc giục, không có các lớp học với thời gian khắt khe. Bạn có thể học ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, nhanh hay chậm tùy thích.

10. Kết thêm nhiều bạn mới. Sách giúp bạn tăng kiến thức và bạn rất có thể sẽ tìm thêm được những người bạn mới có cùng chung sở thích với mình, những người bạn mà tưởng chừng không bao giờ chơi được với nhau.

11. Những cuốn sách do các giáo sư, chuyên gia viết thường được lập luận rất chặt chẽ và viết về nhiều khía cạnh của 1 vấn đề. Đọc sách này giúp bạn có khả năng giữ lập trường kiên định trước những ý kiến nhiều chiều.

12. Tác giả người Canada Brian Tracy nói để trở thành chuyên gia trong một lĩnh vực, hãy đọc 100 cuốn sách về lĩnh vực đó. Duy trì điều đó trong 5 năm, bạn sẽ là một chuyên gia quốc tế. Với sự trợ giúp của blog và Internet, thời gian đó có thể rút xuống 2-3 năm.

13. Là nguồn ý tưởng vô tận. Nhất là khi bạn là người làm những nghề cần đến ý tưởng, một cuốn sách phù hợp không bao giờ là sự lựa chọn tồi.

14. Giúp bạn kiếm tiền. Tăng kiến thức nghĩa là tăng cơ hội. Người ta vẫn nói, kiến thức là sức mạnh. Bạn có thể kiếm các công việc khác với mức lương hấp dẫn hơn, hoặc có những ý tưởng sáng tạo mới mang lại cho bạn những khoản tiền không nhỏ."

Mặc dù con biết, mỗi người được điểm đạo là đã có Chư vị độ hướng dẫn tận tình, chỉ bảo trên từng bước đường Đạo, hướng đến những bài học, những tạng kinh vô tự tùy căn cơ mỗi cá nhân để tự giải đáp những thắc mắc, những chướng ngại trên bước đường tu, nhưng thiết nghĩ làm gì thì cũng cần có tự lực trước (tinh tấn, tự học, tự chiêm nghiệm), sau mới đến tha lực, không thể làm gì cũng dựa dẫm, ỷ lại vào CV mà trước hết cần tự ý thức bản thân đang ở đâu, biết tri ân thực hành hạnh cao quý cúng dường Tổ, Thầy đã khai sáng tâm linh trí tuệ, khiêm cung học hỏi, thực hiện tốt "tam công", thực hành tự giác - nắm vững lý đạo, giác tha - thực tập làm đạo và tiến tới giác hạnh viên mãn. Con trẻ có đôi hàng ngu muội, mong được Tổ, Thầy, sư huynh, sư tỷ chỉ dạy.

Con xin đê đầu đảnh lễ Đức Tôn Sư, Đức Thầy vì những ân phước quá lớn lao đến với con và gia đình ^:)^ ^:)^ ^:)^ .
Kính bút!
Bài viết chưa xem Bởi phongcam
Rèn luyện nghị lực để lập thân
Tác giả: Nguyễn Hiến Lê

Mục Lục:
Phần I - Sự Thành Công Và Nghị Lực
§ Chương 1 : Sự thành công và nghị lực
§ Chương 2 : Mà phải có tư cách
§ Chương 3 : Nghị lực là cái gì ?
§ Chương 4 : Những bệnh nghị lực

Phần II - Phương Pháp Rèn Nghị Lực
§ Chương 1 : Ảnh hưởng của trí tuệ và tình cảm tới nghị lực
§ Chương 2 : Suy nghĩ
§ Chương 3 : Quyết định
§ Chương 4 : Hành động
§ Chương 5 : Tăng cường nghị lực

Nguồn sách nói từ TruyenAudio.Org: Nghe Audio
Ebook từ trang downloadsach: Xem sách
Bài viết chưa xem Bởi phongcam
Xin giới thiệu Đắc Nhân Tâm – Dale Carnegie
Sách nói tại đây
(nguồn trên mạng: sachthanky.com)
Bài viết chưa xem Bởi phongcam
Người xưa nói: “Miệng có thể nói lời đẹp như hoa hồng, miệng cũng có thể nói lời độc như gai ma vương. Tu dưỡng khẩu đức, cũng tức là tu luyện trường năng lượng của bản thân, người mà toàn thân tràn đầy năng lượng tốt đẹp mới có thể gặp nhiều may mắn.

Khẩu đức tốt mới có thể gặp vận may tốt, vận may tốt mới có thể ít đi đường vòng, thành tựu nhiều hơn. Không nói lời ác độc, không nghe lời thô lỗ. Đây là cách tu dưỡng mà chúng ta nên có.

Xuất ngôn bất cẩn, tứ mã nan truy (Nghĩa: ”nói ra lời bất cẩn, lấy lại không còn kịp”), hại người hại mình, vận may chắc chắn càng ngày càng kém. Bỏ được 10 cách nói chuyện tệ hại dưới đây, có được sự tu dưỡng này, có thể hóa thảm cảnh thành thần kỳ, phong thủy sinh khởi vận may đến.

1. Bỏ đa ngữ (bỏ nói nhiều)
Bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Nói chuyện không nên nói quá nhiều, nói nhiều là bị thiệt.

Trong Mặc Tử có ghi, học sinh của Mặc Tử là Cầm, hỏi Mặc Tử: “Nói nhiều có ích lợi không?
Mặc Tử trả lời: “Con cóc, con ếch, cả ngày lẫn đêm đều kêu không ngừng, kêu đến khô mồm mỏi lưỡi, nhưng không có ai để tâm đến tiếng kêu của nó cả. Sáng sớm nhìn thấy con gà trống đó, gáy đúng giờ vào lúc bình minh, trời đất đều chấn động (mọi người đều thức dậy sớm). Nói nhiều thì có ích lợi gì chứ? Chỉ có lời nói được nói ra trong tình huống hợp thời cơ mới có tác dụng thôi.

Mặc Tử muốn nói với chúng ta, lời không cần nhiều, người biết nói chuyện luôn nói những lời thích đáng vào thời cơ thích đáng.

2. Bỏ khinh ngôn (bỏ lời nói dễ dãi)
Lời nói không thể nói dễ dàng, nếu thay đổi lời đã nói, chi bằng không nói. Lời không được hứa dễ dàng, nếu hứa rồi lại thay đổi, chi bằng đừng hứa. Gặp chuyện đừng tùy tiện phát ngôn, nếu không sẽ mang họa vào thân; cũng đừng dễ dàng hứa hẹn với người khác, nếu không sẽ mất chữ tín.

3. Bỏ cuồng ngôn (bỏ lời nói ngông cuồng)
Không nên không biết nặng nhẹ, mà nói bậy nói càn. Nói bậy nói càn, thường xuyên phải hối hận. Sơn Âm Kim tiên sinh thời nhà Thanh từng nói: “Làm người hành sự đừng ngông cuồng, họa phúc sâu dày tự gánh chịu”. Ngông cuồng hay khiêm tốn, điều này trực tiếp liên quan đến họa-phúc của một người. Cái mà con người thể hiện trước mặt người khác không gì khác là lời nói và hành vi, mà lời nói thì lại trực tiếp nhất, cho nên nói chuyện kỵ nhất là lời ngông cuồng. Cuồng gây chú ý, cuồng gây căm ghét, rất dễ gây ra chuyện tai họa.

4. Bỏ trực ngôn (bỏ lời nói thẳng thừng)
Không nên nói thẳng không che đậy mà không nghĩ đến hậu quả, nếu không sẽ gây ra phiền toái. Lời thẳng thắn, phải nói vòng vo một chút, lời nói lạnh lùng như băng, phải tăng thêm nhiệt khi nói, nghĩ đến sự tự tôn của người khác, đặt sự tự tôn của người khác lên vị trí số một.

5. Bỏ tận ngôn (bỏ nói lời cạn kiệt)
Nói chuyện phải súc tích, đừng nói mà không chừa đường lui. Biết hết cũng không cần nói hết, chừa chút đường lui cho người khác, để chút khẩu đức cho chính mình. Trách người không cần trách khắt khe, khoan dung với người khác một chút cũng chính là cho mình một phần linh động, một đường lui.

6. Bỏ lậu ngôn (nói lộ chuyện)
Không được tiết lộ cơ mật. Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ lậu bại (chuyện thành do giữ bí mật, nói lộ chuyện dễ gây ra thất bại). Đối với chuyện của người khác, tuyệt đối không được tiết lộ, đây là vấn đề nhân phẩm và nguyên tắc làm người, nó cũng dễ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Khi sự việc vẫn chưa thể chắc chắn, cũng không được nói những lời quả quyết, để tránh tạo ra ảnh hưởng không tốt, làm người khác cảm thấy phù phiếm và hà khắc.

7. Bỏ ác ngôn (lời nói ác độc)
Không nói những lời vô lễ và độc ác để làm tổn thương người khác. Người xưa nói, “Đao cắt dễ lành, ác ngôn khó tan”. Sự tổn thương bạn gây ra trong tâm gan người khác còn đau đớn hơn vạn lần vết thương gây ra trên thân thể.

8. Bỏ căng ngôn (lời nói kiêu căng)
Căng chính là tự đại, tự cho mình là đúng. Lão Tử nói: “tự phạt giả vô công, tự căng giả bất trưởng”. Người tự mình khoe tài ngược lại mất hết công lao, người tự đề cao bản thân sẽ không có tiến triển. Người nói lời kiêu căng, không phải kiêu ngạo thì là vô tri, dù là loại nào thì cũng đều bất lợi với sự trưởng thành của chính mình, và cũng dẫn đến sự chán ghét của người khác. Thần Hàm Quang cuối nhà Minh đầu nhà Thanh sở dĩ nói: “Tự khiêm tắc nhân dũ phục, tự khoa tắc nhân tất nghi” (tự khiêm tốn người khác phải phục, tự khen mình người khác chắc chắn nghi ngờ). Nói chuyện, không nên kiêu ngạo tự mãn, tự cho mình là đúng. Tự kiêu tự khen, là biểu hiện của thiếu bồi dưỡng phẩm tính.

9. Bỏ sàm ngôn (lời nói bịa đặt)
Sàm ngôn chính là nói những lời chê bai, những lời không tốt sau lưng người khác gây ly gián, nghi kỵ. Người xưa cho rằng, người nói lời sàm ngôn, đều là tiểu nhân. Triết học gia Vương Sung của Đông Hán từng nói: “Sàm ngôn thương thiện, thanh dăng ô bạch” có nghĩa là không nên nói xấu sau lưng người khác bởi nó sẽ làm cho thiên hạ đều không được yên ổn.

10. Bỏ nộ ngôn (bỏ lời nói tức giận)
Lúc tức giận không nên nói gì cả, vì lời nói được nói ra vào lúc này thường không được suy xét kĩ lưỡng nên sẽ làm tổn thương mình và người khác.

( sưu tầm - Quà Tặng Cuộc Sống)
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi ngxtinh
Xin giới thiệu sách: Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống - Dale Carnegie - Nguyễn Hiến Lê dịch
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi LeNguyen
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi LeNguyen
Lược dịch Nội Thiên - Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ
1. Tiêu dao du:

2. Tề vật luận:

3. Dưỡng sinh chủ:

4. Nhân gian thế:

5. Đức sung phù:

6. Đại tôn sư:

7. Ứng đế vương:


Tâm Duyên đọc
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi Phù-Dung
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy
Thời gian qua, con có nghe qua Quyển sách Thuật xử thế của người xưa - Tác giả: Thu Giang Nguyễn Duy Cần. Cá nhân con thấy quyển sách này rất hay và bổ ích trong đối nhân xử thế, nên con xin chia sẻ với các bạn đạo ạ.
Con Phù Dung

Đọc online
Bài viết chưa xem Bởi Hữu Bình
Để có được thân tâm khỏe mạnh, người ta cần loại bỏ các yếu tố tiêu cực khỏi tư tưởng. Cổ nhân cho rằng nguồn gốc của bệnh tật xuất phát từ chính nội tâm người ta. Thanh lọc tinh thần mới thực sự là điều then chốt nhất trong việc nâng cao sức khỏe.

Lão Tử (thế kỷ thứ 6), người thời Xuân Thu, viết cuốn “Đạo Đức Kinh” 5000 chữ, chính là tinh hoa đạo học của mình lưu lại hậu thế. Tác phẩm vô cùng ngắn gọn, hàm súc ấy lại đề cập đến những vấn đề không tầm thường chút nào. Lão Tử khuyên người ta phải biết tu thân dưỡng tính, sống thuận theo tự nhiên, chất phác, không tranh giành…

Tu dưỡng thân tâm, buông bỏ dục vọng, theo Lão Tử chính là cách để đạt đến cảnh giới cao trong Đạo. Muốn trường sinh bất lão, khỏe mạnh an vui thì phải biết “vô vi”. Vô vi không phải là phó mặc, không hành động mà là thuận theo Đạo, theo tự nhiên.
Lão Tử dạy người ta phải biết trừ bỏ “Lục hại” (6 điều hại) dưới đây:

1. Không màng danh lợi
Danh lợi là sợi dây buộc mình. Tiền tài khiến người ta mờ mắt, danh vọng khiến người ta bị mê hoặc. Phàm xưa nay, người tham lợi thì chết vì đồng tiền. Người háo danh thì chết vì danh tiếng.

2. Đoạn tuyệt thanh sắc
Lời ca, tiếng hát, nhan sắc mỹ nữ chính là thanh và sắc. Thanh sắc khiến người ta suy yếu nhuệ khí, cạn kiệt sức lực. Chìm đắm vào tửu sắc, dục vọng thì dù là anh hùng cái thế, chí tại bốn phương cũng trở thành kẻ hèn đụt, yếu đuối.

3. Coi nhẹ tài vật
Con người tạo ra tiền bạc nhưng sớm đã bị tiền bạc thao túng. Người ta khoác lên đồng tiền bao nhiêu vẻ mĩ miều, có người còn nói hồ đồ rằng: “Tiền là tiên, là Phật“. Thực ra bản chất của đồng tiền là lạnh lùng, vô tình, có thể làm băng hoại đạo đức nếu sử dụng sai mục đích, phương thức.

4. Gạt bỏ ích kỷ, tư lợi cá nhân
Người ta đã quen với việc sống cho mình, sống hết mình, chẳng màng đến người xung quanh. Thực ra con người chỉ là một sinh mệnh trong quần thể nhân loại đông đúc, rộng hơn nữa là trong cả vũ trụ bao la. Nếu luôn chỉ ích kỷ nghĩ đến mình, trục lợi cho bản thân thì sẽ sớm phải chịu cảnh tai ương.

5. Không nói lời xu nịnh, a dua giả dối
Người nói lời giả dối chắc chắn sẽ không có nhiều bạn bè. Mà người không có nhiều bạn bè thì tâm hồn cằn cỗi, sống trong vô minh, không kết giao nên cũng không thể đề cao cảnh giới tinh thần. Họ còn có thể tạo nghiệp báo cho chính mình từ những lời xu nịnh, a dua, ly tán lòng người ấy.

6. Không ghen tức, đố kị
Tâm đố kị là một liều thuốc độc, hại người và hại chính mình. Sở dĩ người ta đố kị là bởi trong lòng còn giữ ác niệm, tranh đấu. Loại bỏ sự đố kị, khoan dung với người khác chính là tự giải thoát chính mình.

Đoạn dứt “Lục hại” ấy quả không phải điều dễ dàng. Người ta sống trên đời là luôn vướng víu, bị trói buộc trong những thứ ấy. Nó là thuốc độc, là thứ hại thân người nhưng chẳng ai nhận ra, hoặc không muốn nhận ra. Họ bám dính lấy những lợi ích vật chất, tiền tài trước mắt mà chẳng thể nhìn xa hơn.

Tu thân dưỡng tính luôn là đạo lý truyền thống, là di sản quý báu mà người xưa để lại cho hậu nhân. Đáng tiếc là hậu nhân lại không biết trân quý nó. Chỉ khi giữ được tâm tĩnh lặng trước vinh hoa, phú quý, bạc tiền, mỹ nữ người ta mới có thể mong có được sức khỏe, sống trường thọ. Bởi danh, lợi, tình kia chính là những thứ bào mòn tinh lực, tâm tư của người ta nhất.

Khi còn trẻ, ta mải mê kiếm tiền, truy cầu công danh, sức khỏe vốn là không để ý. Lúc về già trăm thứ bệnh tật đổ lên đầu, lại mới bắt đầu lo lắng, bất an: “Làm sao để khỏe mạnh, sống lâu đây?“. Người nghèo khổ có sức nhưng lại chẳng có tiền, người giàu có bạc vàng đầy kho mà sức khỏe thì luôn nơm nớp. Và cũng thật trớ trêu thay, tuổi trẻ có cả thời gian và sức khỏe chỉ thiếu tiền bạc, trung niên có tiền bạc và sức khỏe nhưng chẳng có thời gian, lúc xế bóng về già tiền bạc và thời gian có đủ mà sức khỏe đã yếu lắm rồi!

Biết bao bậc đế vương, vương tôn công tử, quan lại cự phú trong lịch sử đều chẳng tiếc bạc vàng tiền của để “mua” lấy sức khỏe. Nào là bắc lò nấu thuốc, chế dược luyện đan, nào là bốn bể bôn ba, mong tìm thuốc tiên trường sinh bất lão. Nhưng tất cả đều chỉ là dã tràng xe cát, đáy nước mò trăng mà thôi. Bí quyết trường thọ là ở chính trong tâm hồn mình. Nhìn vào trong lòng mình, tự sửa mình, tu thân dưỡng tính, vứt bỏ điều không tốt mới là cách dưỡng sinh tốt nhất.
Ngoài “Lục hại”, Lão Tử còn khuyên người ta tránh xa 3 thói xấu này:

- Một là tham ăn biếng làm, ưa dùng xe chứ không đi bộ, luôn thụ động “há miệng chờ sung”. Lười biếng khiến người ta không còn linh hoạt, chậm chạp, đờ đẫn, chẳng mong được trường thọ.

- Hai là ăn chơi sa đọa. Có câu: “Rượu chính là độc dược, sắc lại là dao róc xương“. Tửu sắc nguy hiểm như thế đấy, hại mệnh hại người bằng những thứ thoạt trông có vẻ ngọt ngào, âu yếm ấy. Người xưa có câu “Đại túy tất sinh đại hại” (uống say tất sinh tai hại), “Đại túy nhập phòng khí kiệt can thương” (uống quá nhiều rượu sẽ khiến gan bị tổn thương). Đam mê tửu sắc, coi rượu như mạng sống, người như vậy sao có thể trường thọ đây?

- Ba là hủ hóa, cậy quyền cậy thế. Có chút uy quyền liền ức hiếp dân lành, ra tay vơ vét của dân, tham ô vô độ, tiêu tiền như nước, đam mê tửu sắc, phóng túng dục vọng, quan hệ nam nữ bất chính. Người như vậy cũng không thể mơ tưởng đến trường thọ được.

Về đạo dưỡng sinh, Lão Tử đã chỉ ra những bí quyết thật rõ ràng. Ông nói: “Đừng ngồi lâu, đừng đi bộ lâu, đừng nhìn lâu, đừng nghe lâu, không đói thì chớ cố ép ăn, không khát thì chớ cố ép uống. Không đói mà cố ép ăn thì tỳ lao tổn, không khát mà cố ép uống thì bao tử trướng. Thân thể phải thường lao động, ăn phải thường ăn ít. Lao động chớ quá độ, ăn ít chớ để tới đói. Sáng mùa đông đừng để bụng rỗng, tối mùa hạ đừng ăn no. Dậy sớm thì đừng dậy trước khi gà gáy, dậy trễ thì chớ dậy sau khi mặt trời mọc“.

Làm được những điều ấy thì có thể di dưỡng tính tình, đắc được nội tâm trong sáng. Mà người có nội tâm trong sáng thì ắt được Thần Phật trông coi. Người ngay chính, lễ nghĩa, lương thiện thì ngay cả tà ma cũng phải tránh xa, không dám báo oán.

Chính là:

Tâm tính sửa sang dứt đường tà
Trở về cội gốc bỏ lối ma
Đạo thắp trong tâm, tâm tự sáng
Thiên quốc vời vời chẳng còn xa

Văn Nhược (daikynguyenvn)
Bài viết chưa xem Bởi Hữu Bình
Năm 283 trước CN, Triệu Huệ Văn Vương được một viên ngọc bích gọi là “Hòa thị bích”. Viên ngọc bích này trong sáng lung linh, óng ánh thanh tú, là bảo vật vô song trong thiên hạ. Tần Chiêu Vương nghe nói, rất muốn có trong tay, ông ta nói với nước Triệu muốn đem 15 tòa thành để đổi.

Triệu Huệ Văn Vương vô cùng khó xử, nước Tần là “hổ lang chi quốc”, lâu nay vốn không giữ chữ tín, đem ngọc bích mang đi, chỉ sợ có đi không có về; mà không đổi, lại sợ chọc giận vua Tần. Ông cho mời các đại thần đến bàn bạc. Các đại thần người nói đổi, người nói không đổi, bàn bạc sôi nổi nhưng vẫn chưa thể quyết định. Lúc ấy, có một hoạn quan là Mậu Hiền đứng lên, nói:

– Tôi có một môn khách gọi là Lạn Tương Như, là một dũng sĩ, lại có mưu trí. Tôi nghĩ cử ông ta đi là thích hợp.

Triệu Huệ Văn Vương gặp Lạn Tương Như, hỏi:

– Vua Tần muốn đem 15 tòa thành đổi lấy viên ngọc bích của ta, theo ý tiên sinh, ta có nên đổi không?

Lạn Tương Như trả lời:

– Tần mạnh, Triệu yếu, không thể không đổi.

Vua Triệu hỏi:

– Giá như đem ngọc bích cho vua Tần, ông ta không giao thành thì làm thế nào?

Lạn Tương Như nói:

– Vua Tần muốn đem 15 tòa thành đổi lấy ngọc bích của đại vương, nếu đại vương không đổi, đại vương là người đuối lý. Nếu ngọc bích đã giao cho vua Tần, vua Tần lại không giao thành, cái sai thuộc về ông ta. Cân nhắc hai cách, thà đáp ứng yêu cầu của ông ta, chúng ta không thể làm trái đạo lý.

Vua Triệu hỏi:

– Tiên sinh có thể đi sang Tần làm việc này được không?

Lạn Tương Như nói:

– Nếu chưa có người thích hợp, tôi đồng ý mang ngọc bích đi. Xin đại vương cứ yên tâm, nếu nước Triệu có 15 tòa thành, tôi sẽ để ngọc bích lại nước Tần, không được như thế, tôi nhất định sẽ đem ngọc bích nguyên vẹn về nước Triệu.

Triệu Huệ Văn Vương nghe Lạn Tương Như nói thế, phong cho ông làm đại phu, cử ông mang Hòa thị bích sang Tần.

Tần Chiêu Vương nghe nói ngọc bích đã mang đến, vô cùng sung sướng, tập hợp quần thần ở cung vua, gặp Lạn Tương Như. Lạn Tương Như kính cẩn mang viên ngọc bích dâng lên, vua Tần nhận lấy xem, chỉ thấy sáng bóng không vết gợn, trong trắng lung linh, thật là vật quý, mừng há hốc miệng. Ông ta xoay đi xoay lại, ngắm nghía đến nửa ngày rồi lại trao cho các đại thần xung quanh và mỹ nữ trong hậu cung xem, quên cả việc đổi thành.

Lạn Tương Như nghĩ: “Vua Tần quả thật không có ý đổi thành, phải đem ngọc bích về thôi”, liền tiến lên, nói:

– Đại vương, trên ngọc bích còn có một vết nhỏ, để thần chỉ cho ngài.

Vua Tần tin là thật, đem ngọc giao cho Lạn Tương Như. Tương Như cầm lấy viên ngọc, vội lùi lại mấy bước, dựa vào cột, trợn tròn hai mắt, nổi giận đùng đùng, nói:

– Hòa thị bích là vật quý nổi tiếng trong thiên hạ, đại vương muốn có trong tay, nói xin đổi 15 tòa thành. Người dân bình thường cũng biết trọng tín nghĩa, huống chi Tần là một nước lớn. Vua Triệu chúng tôi cử tôi mang ngọc bích đến là để thể hiện thành ý của ngài. Nhưng hôm nay, tôi thấy đại vương tiếp tôi, thái độ rất khinh mạn, cầm ngọc bích rồi tùy tiện đưa cho nhau xem. Từ đó tôi biết đại vương không có thành ý đổi thành, cho nên lấy ngọc bích về. Nếu đại vương bức tôi, tôi thà đập đầu và ngọc bích vào cột cho vỡ ra, chứ không thể để ngài có được nó!

Nói rồi, giơ viên ngọc bích định ném vào cột.

Vua Tần tiếc ngọc bích, vội cười, nói:

– Đại phu không nên làm vậy, ta làm sao dám không giữ chữ tín với quý quốc?

Sau đó, gọi người mang bản đồ lại, chỉ cho Tương Như xem 15 tòa thành đổi cho nước Triệu.

Tương Như ngẫm nghĩ: đây là trò bịp của vua Tần, không thể là thành ý nên “không thể tin ông ta”. Rồi nói với vua Tần:

– Hòa thị bích là vật hiếm có trong thiên hạ. Vua Triệu chúng tôi trước khi đưa ngọc bích đi, trai giới đủ năm ngày, còn cử hành nghi thức đưa tiễn long trọng. Đại vương cũng phải làm giống như vua Triệu, tôi mới dám dâng ngọc.

Lạn Tương Như mang ngọc bích về nhà khách, nghĩ: Vua Tần tuy đáp ứng điều kiện của ta, giả như ông ta sau khi đã nhận ngọc bích, vẫn không giao thành, ta làm thế nào với ông ta? Vì thế, gọi một người tùy tùng, hóa trang giống như một người nghèo, đem ngọc bích quấn vào thắt lưng, đi theo đường nhỏ, về nước Triệu.

Năm ngày sau, vua Tần triệu tập quần thần, mời sứ thần các nước, cùng tham gia nghi thức nhận ngọc bích, muốn nhân cơ hội này để khoe khoang uy thế của bản thân. Sắp xếp xong xuôi, liền cho gọi sứ giả của nước Triệu lên điện. Lạn Tương Như chậm rãi đi tới, vua Tần thấy ông ta đi tay không, hỏi:

– Ta đã trai giới đủ năm ngày, chuẩn bị chu đáo để nhận ngọc bích, đại phu cớ sao lại không mang ngọc bích tới?

Tương Như trả lời:

– Quý quốc từ đời Mục Công đến nay, trước sau hơn hai mươi triều vua, chưa có một vị vua nào có tín nghĩa. Tôi không yên tâm vì sự lừa dối của đại vương, mang tội với vua Triệu. Xin đại vương trị tội!

Vua Tần nghe xong, đột nhiên nổi giận:

– Rõ ràng là ngươi dám trêu ta. Người đâu, đem trói hắn lại!

Lạn Tương Như nét mặt không thay đổi, thong thả trả lời:

-Xin đại vương bớt giận, để cho tôi nói hết. Xem tình thế hiện nay Tần mạnh Triệu yếu, thiên hạ xưa nay chỉ có nước mạnh ức hiếp nước yếu, không có chuyện nước yếu ức hiếp nước mạnh. Nếu đại vương thật muốn có ngọc bích, có thể trước hết cắt 15 tòa thành cho nước Triệu, sau đó chỉ cần cử một sứ giả đi cùng tôi sang nước Triệu, nước Triệu được 15 thành, lẽ nào dám không giữ lời, không đưa ngọc bích cho nước Tần để đắc tội với đại vương? Tôi biết bản thân dám lừa dối đại vương, tội muôn lần chết. Tôi đã tin cho vua Triệu, không có dịp trở về. Xin ngài cứ trị tội, để cho các nước đều biết vua Tần chỉ do muốn viên ngọc bích mà giết chết sứ giả của nước Triệu.

Nghe xong, vua tôi nước Tần mắt trợn, miệng há, người nọ nhìn người kia, đến nửa ngày không nói thành lời. Sứ thần các nước đều toát mồ hôi thay cho Tương Như. Võ sĩ hai bên đang định đưa Tương Như đi, vua Tần quát họ:

– Khoan, không được động đến ông ta, có đem giết chết ông ta cũng không thể lấy được ngọc bích, mà ngược lại, còn làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước.

Sau đó, dùng lễ, tiếp đãi Lạn Tương Như. Cuối cùng, nước Tần bỏ ý định đem 15 tòa thành đổi cho nước Triệu, nước Triệu cũng không đem ngọc bích cho nước Tần. Sự việc dừng lại ở đó.

Lạn Tương Như không làm nhục sứ mệnh, mang ngọc về Triệu, vua Triệu xem đó là nhân tài, phong cho ông làm đại phu.

Qua ba bốn năm, vua Tần cho sứ giả đến mời vua Triệu đến Mẫn Trì (nay là huyện Mẫn Trì, tỉnh Hà Nam) gặp gỡ. Vua Triệu không biết vua Tần có ý gì, không dám đi. Lạn Tương Như khuyên vua Triệu không ngại, tránh để vua Tần coi thường và tỏ ý muốn tháp tùng vua Triệu cùng đi. Đồng thời, ông mời đại tướng Liêm Phả phòng thủ ở biên giới đề phòng bất trắc.

Trong cuộc hội kiến này, có Lạn Tương Như đi cùng, vua Triệu không phải lo lắng gì. Vua Tần muốn nhân cơ hội vua Triệu ở kinh đô phát binh đánh Triệu, vì thế, khi được mật báo nói vua Triệu đã sớm cho đại quân bố trí ở biên giới, vua Tần thầm nghĩ: Nước Triệu văn có Lạn Tương Như, võ có Liêm Phả không dễ đối phó. Vì thế, vua Tần giả cùng vua Triệu kết làm anh em, không xâm phạm lẫn nhau. Lại sợ vua Triệu không tin, muốn đem cháu trai là Dị Nhân đến nước Triệu làm con tin. Mục đích của ông ta là tạm thời giữ ổn định với nước Triệu, rảnh tay đánh các nước khác.

Triệu Huệ Văn Vương về nước càng tín nhiệm Lạn Tương Như, cho rằng công lao của ông rất lớn, phong ông làm thượng khanh, địa vị trên Liêm Phả. Liêm Phả tức giận nói:

– Ta là đại tướng của nước Triệu, đánh thành chiếm đất, vào sinh ra tử, lập biết bao chiến công. Còn ông ta chỉ có cái miệng, thế mà leo lên trên ta.

Liêm Phả công khai tuyên bố:

– Chỉ cần gặp Tương Như, ta sẽ cho ông ta bẽ mặt.

Những lời này đến tai Tương Như. Mỗi khi thiết triều, Tương Như đều cáo bệnh, không vào triều để tránh gặp Liêm Phả.

Các môn khách, thủ hạ của Lạn Tương Như rất thất vọng vì chủ nhân, cho rằng ông non gan, không xứng là bậc đại trượng phu, đều định chia tay. Lạn Tương Như bảo mọi người ngồi lại, ôn tồn nói:

– Các vị thấy Liêm tướng quân và vua Tần ai đáng sợ hơn?

Môn khách đều nói:

– Dĩ nhiên là vua Tần!

Tương Như nói:

– Vua Tần có uy thế như thế nào, ta còn dám quở trách trước chúng thần giữa triều đình ông ta, làm nhục quân thần của ông ta, làm sao ta lại chỉ sợ có Liêm tướng quân?

Các môn khách im lặng, Lạn Tương Như nói tiếp:

– Ta sở dĩ tránh Liêm tướng quân là vì nghĩ rằng nước Tần không dám xâm phạm nước Triệu không ngoài lý do vì hai chúng ta đứng đầu văn võ. Hai con hổ đánh nhau, tất có một con bị thương. Nước Tần nếu biết giữa hai chúng ta nảy sinh mâu thuẫn, nhất định sẽ nhằm chỗ yếu để xâm phạm nước Triệu. Ta làm như thế, là vì coi lợi ích quốc gia là số một, đâu phải vì sợ Liêm tướng quân?

Các môn khách nghe nói đều rất cảm động, càng thêm cảm phục người như Tương Như.

Những lời ấy đến tai Liêm Phả, càng làm ông thêm hổ thẹn. Ông nói:

– Lạn Tương Như phẩm đức cao cả, ta còn xa mới sánh được!

Vì thế ông mình trần, mang theo cành mận gai đến trước nhà Lạn Tương Như nhận tội. Gặp Tương Như, ông ân hận nói:

– Tôi là kẻ thô lậu, khí lượng hẹp hòi, không biết ngài là người khoan hồng đại lượng, thực xin lỗi ngài!

Nói xong, quỳ xuống đất. Tương Như liền đỡ ông dậy, nói:

– Chúng ta cả hai đều là đại thần của quốc gia, cùng vì đất nước mà gắng sức. Tướng quân hãy lượng thứ cho nỗi khổ tâm của tôi, tôi rất cảm kích,làm sao ngài còn phải nhận lỗi?

Liêm Phả cảm động rơi nước mắt, Lạn Tương Như cũng khóc.

Từ đó về sau, hai người trở thành tri âm cùng sống cùng chết, cùng gắng sức vì nước Triệu, khiến cho nước Tần trong một thời gian dài không dám xâm phạm nước Triệu.



Chú thích:

(1) Triệu Huệ Văn Vương ở ngôi 298 – 266 trước CN, là con Triệu Vũ Linh Vương. Năm 290 trước CN, cử Triệu Lương làm tướng, cùng quân Tề đánh Hàn, sau lại cử Triệu Lương, Liêm Phả, Triệu Xa, Lạn Tương Như… đánh Tề. Năm 269 trước CN, Triệu xa đại phá quân Tần ở Ất Dữ (nay là Hòa Thuận, Sơn Tây). Triệu Huệ Văn Vương là nhân vật chủ yếu kháng Tần thời Chiến Quốc.

(2) Hòa thị bích: truyền thuyết nói ngọc bích do người họ Hòa nước Sở trải qua nghìn vạn năm gian khổ mới có nên lấy tên Hòa để gọi, giá trị bằng nhiều tòa thành.

(3) Hoạn quan: chỉ những người sau khi thiến, mất công năng tính nam được đưa vào trong cung để hầu vua và thành viên gia tộc. Có những quốc gia (như nước Triệu) hoạn quan có thể tham gia triều chính.

(4) Liêm Phả: tướng chủ yếu của thời kỳ sau của nước Triệu, từng đánh Tề, Tần, Yên, chiến công hiển hách. Về sau do bất hòa mà đi khỏi nước, chết ở Thọ Xuân (nay là huyện Thọ, An Huy).

(5) Dị Nhân tức Tử Sở, làm con tin ở nước Triệu, kết thân với Lã Bất Vi, nhờ sự giúp đỡ của Lã Bất vi, năm 249 trước CN lên ngôi là Tần Trang Tương Vương.

Sưu tầm từ internet.
18 bài viết