Dậy đi! Cút ra khỏi giường tao
Bài viết chưa xemĐã gửi: Thứ 3 Tháng 1 15, 2019 4:13 pm
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 25/09/2024
Trong dòng họ gia đình tôi, có dì Cúc là bà con xa và sinh sống tại tỉnh Đồng Nai. Dì cùng chồng đã gắn bó với nghề đánh bắt cá trên hồ Trị An nổi tiếng, rộng lớn và nhiều thủy sản.
Vào năm mười hai tuổi, tôi được nghe người thân kể lại rằng, khi dì Cúc cùng chồng đang bủa lưới đánh bắt cá giữa lòng hồ Trị An thì xảy ra tai nạn, chiếc xuồng bị lật và chìm. May mắn, người chồng bơi vào bờ sống sót, còn dì bị chết đuối và mất xác. Vừa hay tin, hơn một chục người trong dòng họ gia đình tôi đã tức tốc lên đường đến hồ Trị An, tỉnh Đồng Nai để tìm kiếm thi thể dì Cúc. Sau nhiều giờ tìm kiếm dưới làn nước lạnh giá, mọi người vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. Tuyệt vọng và mệt mỏi, mọi người ngồi xuống bên cạnh bờ hồ lấy bó nhang ra đốt và khấn vái: "Chúng tôi cầu xin ngài Hà Bá cai quản và các vong hồn chết oan tại bờ hồ cho tụi tui tìm được xác người thân. Bây giờ trong gia đình ai cũng mệt mỏi và trời đã tối. Nếu chị Cúc chết có linh thiêng thì cho tụi tui tìm thấy xác để đem về mai táng, còn không thì ba ngày sau tụi tui sẽ quay lại tìm tiếp". Thật linh nghiệm khi vừa dứt lời khấn, chẳng biết từ đâu thi thể dì lững lờ trôi dạt vào bờ, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.
Sau đám tang dì, người chồng đi làm ăn xa, bỏ lại đàn con thơ gồm hai trai và ba gái. Những đứa trẻ tội nghiệp này được đưa về quận Bình Thạnh và được gia đình người chị ruột của dì Cúc cưu mang, nhưng cuộc sống vẫn thiếu thốn đủ thứ. Đứa lớn nhất khoảng mười lăm tuổi, còn đứa nhỏ nhất mới chỉ tầm bảy tuổi. Chúng thường xuyên mặc quần áo rách rưới và trông rất ốm yếu vì thiếu ăn và thiếu ban tay chăm sóc của mẹ. Một hôm, một người bà con bên nhà chồng dì, mà mọi người thường gọi là bà Chinh, đến thăm các cháu. Nghe nói, hồi sinh tiền, dì và bà Chinh không hề hợp nhau và thường xuyên gây gỗ cãi vã nhau. Đêm đó, bà Chinh leo lên chiếc giường mà trước đây dì Cúc rất yêu thích. Nửa đêm đang say giấc, bà Chinh bỗng giật mình tỉnh giấc vì tiếng giường rung “rầm, rầm” và nghe thấy một giọng nói bên tai: "Dậy đi! Cút ngay ra khỏi giường tao!" Hoảng sợ vì bị ma nhát, bà Chinh lật đật ngồi dậy cuốn gói đồ đạc và rời khỏi nhà, trở về quê ngay trong đêm khuya.
Trong dòng họ gia đình tôi, có dì Cúc là bà con xa và sinh sống tại tỉnh Đồng Nai. Dì cùng chồng đã gắn bó với nghề đánh bắt cá trên hồ Trị An nổi tiếng, rộng lớn và nhiều thủy sản.
Vào năm mười hai tuổi, tôi được nghe người thân kể lại rằng, khi dì Cúc cùng chồng đang bủa lưới đánh bắt cá giữa lòng hồ Trị An thì xảy ra tai nạn, chiếc xuồng bị lật và chìm. May mắn, người chồng bơi vào bờ sống sót, còn dì bị chết đuối và mất xác. Vừa hay tin, hơn một chục người trong dòng họ gia đình tôi đã tức tốc lên đường đến hồ Trị An, tỉnh Đồng Nai để tìm kiếm thi thể dì Cúc. Sau nhiều giờ tìm kiếm dưới làn nước lạnh giá, mọi người vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. Tuyệt vọng và mệt mỏi, mọi người ngồi xuống bên cạnh bờ hồ lấy bó nhang ra đốt và khấn vái: "Chúng tôi cầu xin ngài Hà Bá cai quản và các vong hồn chết oan tại bờ hồ cho tụi tui tìm được xác người thân. Bây giờ trong gia đình ai cũng mệt mỏi và trời đã tối. Nếu chị Cúc chết có linh thiêng thì cho tụi tui tìm thấy xác để đem về mai táng, còn không thì ba ngày sau tụi tui sẽ quay lại tìm tiếp". Thật linh nghiệm khi vừa dứt lời khấn, chẳng biết từ đâu thi thể dì lững lờ trôi dạt vào bờ, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.
Sau đám tang dì, người chồng đi làm ăn xa, bỏ lại đàn con thơ gồm hai trai và ba gái. Những đứa trẻ tội nghiệp này được đưa về quận Bình Thạnh và được gia đình người chị ruột của dì Cúc cưu mang, nhưng cuộc sống vẫn thiếu thốn đủ thứ. Đứa lớn nhất khoảng mười lăm tuổi, còn đứa nhỏ nhất mới chỉ tầm bảy tuổi. Chúng thường xuyên mặc quần áo rách rưới và trông rất ốm yếu vì thiếu ăn và thiếu ban tay chăm sóc của mẹ. Một hôm, một người bà con bên nhà chồng dì, mà mọi người thường gọi là bà Chinh, đến thăm các cháu. Nghe nói, hồi sinh tiền, dì và bà Chinh không hề hợp nhau và thường xuyên gây gỗ cãi vã nhau. Đêm đó, bà Chinh leo lên chiếc giường mà trước đây dì Cúc rất yêu thích. Nửa đêm đang say giấc, bà Chinh bỗng giật mình tỉnh giấc vì tiếng giường rung “rầm, rầm” và nghe thấy một giọng nói bên tai: "Dậy đi! Cút ngay ra khỏi giường tao!" Hoảng sợ vì bị ma nhát, bà Chinh lật đật ngồi dậy cuốn gói đồ đạc và rời khỏi nhà, trở về quê ngay trong đêm khuya.