- Thứ 3 Tháng 12 11, 2018 11:33 am
Nghe bản audio của bài viết. Ngày cập nhật: 21/4/2025
Lần điện giật nhớ đời
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Từ nhỏ, con rất hiếu động nghịch ngợm, trò nào của con trai con đều tham gia và không biết sợ là gì (trừ ma) từ bắn bi, đá cầu, đá banh, đánh nhau, leo trèo, nhảy cầu tắm sông nơi mà chết người nhiều,... Ba con công tác xa nhà, mỗi tuần về thăm con 1 lần và phụ giúp nội con làm vài thứ lặt vặt trong nhà như bắt điện, đi dây, chặt cây, dọn dẹp... Mỗi lần ba về nhà là con bám ba như đỉa đói, thậm chí có những lúc ba bảo "Ba đi công tác" có nghĩa đi vài tuần mới về thì con bu chân, bu đùi ba ôm cứng ngắt khóc tru tréo lên ỏm tỏi. Việc nuôi và dạy con khiến mọi người trong nhà rất đau đầu và vất vả vô cùng.
Năm con lên 10, con đã có một cuối tuần nhớ đời. Như thường lệ ba về thăm con, ba mua dây điện, công tắc, bóng đèn... để câu lại hệ thống điện đóm trong nhà. Ba ngồi chồm hổm, mang dép, làm rất chăm chú và có dặn đi dặn lại là con không được nghịch sẽ bị điện giật rất nguy hiểm. Cái gì càng cấm là con càng khoái làm ngược lại, con cứ thập thò sau lưng ba để quan sát cách câu điện để bắt chước, thỉnh thoảng ba vẫn dòm chừng con và dặn dò nhưng thấy con có vẻ "ngoan" nên yên tâm.
Con thấy ba hơ lửa 2 đầu dây điện, sau đó dùng giẻ tuốt đi để lộ ra 1 khoảng các đầu chì trong lõi dây điện và câu 1 đầu chì vào các thiết bị gia dụng rồi ba cắm đầu chì còn lại của dây điện vào ổ cắm thử điện. Con bắt chước theo rất chuyên nghiệp, con cũng ngồi chòm hỏm nhưng đi chân trần, cũng hơ lửa, cũng dùng giẻ tuốt 2 đầu, nhưng con bỏ qua bước câu vào thiết bị điện, thấy ba không để ý nên con muốn thử cảm giác điện giật nó ra sao...
Tay phải con cầm trực tiếp 1 đầu chì, đầu còn lại con chọt hẳn vào ổ cắm...
Cảm giác rất yomost thưa Thầy, con bị giật tưng và văng ra cả mét nằm bẹp xuống nền nhà dáng hình chữ đại
và may là không đập đầu xuống đất, xuýt xoa phủi mông đứng dậy mà con cũng chưa sợ lắm.
. Ba con tái hết mặt mũi vội quăng hết đồ đến kiểm tra người con có thương tổn gì không sau đó mắng cho một trận.
Đấy là lần đầu tiên con trải nghiệm cảm giác điện giật mà phê không tưởng, trong khi trước đó vài năm, họ hàng nhà nội con có người bị điện giật chết mà con có biết sợ đâu! Nội bảo con nhờ được Trời Phật phù hộ chứ không thôi thì con "chầu ông bà rồi".
Kể từ đó trở đi không hiểu sao ngày nào con cũng bị điện giật suốt trong một tháng hết sức vô lý, nhưng những lần sau này giật nhẹ chứ không nặng như lần đầu. Ví dụ như con bật công tắc đèn, công tắc quạt điện cũng giật, cắm dây điện mà cũng giật, cắm dây tivi điện cũng giật... thậm chí đến mức có lần con bật nút quạt cũng bị giật mặc dù không hề hở mạch tí tẹo nào. Ngày nào cũng như ngày nào con bị điện giật đến ám ảnh, con cảm giác giống như mình đang bị phạt vậy đó, con sợ đến phát điên rồi huhu!
Con nói nhà mà không ai tin con gì hết à! Mà thật vô lý, mọi người trong nhà ai cũng sử dụng các công tắc, ổ cắm nhưng chẳng ai bị gì, con cũng kiểm tra lại... vừa chạm vô là giật tưng tưng. Dường như "ông điện" biết con sợ quá nên sau 1 tháng "chích điện" con sợ đến mứt tột cùng rồi mới tha cho con hay sao ấy! Cho đến tận bây giờ con vẫn rất sợ điện kinh khủng. Từ đó con cũng hết dám nghịch phá bậy bạ về điện nữa.
Ba và các cô chú ai cũng vất vả kiếm tiền để lo cho nội và anh em con, nên con và anh chủ yếu tự ăn, tự học, tự sinh hoạt là chính thành ra thường xuyên nghịch dại vì thiếu sự quan sát của người lớn. Trưởng thành, con nghĩ nếu không nhờ bị "chích điện" cả tháng như vậy cho biết sợ để không nghịch ngu thì cũng có ngày đoản mạng và nếu không có sự cứu giúp của Thánh thần lần đầu điện giật đấy, con cũng "nghẻo" sớm luôn rồi đâu có ngồi đây mà kể chuyện.
Học trò, Bảo Di
Lần điện giật nhớ đời
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ,
Con kính đảnh lễ Đức Thầy.
Từ nhỏ, con rất hiếu động nghịch ngợm, trò nào của con trai con đều tham gia và không biết sợ là gì (trừ ma) từ bắn bi, đá cầu, đá banh, đánh nhau, leo trèo, nhảy cầu tắm sông nơi mà chết người nhiều,... Ba con công tác xa nhà, mỗi tuần về thăm con 1 lần và phụ giúp nội con làm vài thứ lặt vặt trong nhà như bắt điện, đi dây, chặt cây, dọn dẹp... Mỗi lần ba về nhà là con bám ba như đỉa đói, thậm chí có những lúc ba bảo "Ba đi công tác" có nghĩa đi vài tuần mới về thì con bu chân, bu đùi ba ôm cứng ngắt khóc tru tréo lên ỏm tỏi. Việc nuôi và dạy con khiến mọi người trong nhà rất đau đầu và vất vả vô cùng.
Năm con lên 10, con đã có một cuối tuần nhớ đời. Như thường lệ ba về thăm con, ba mua dây điện, công tắc, bóng đèn... để câu lại hệ thống điện đóm trong nhà. Ba ngồi chồm hổm, mang dép, làm rất chăm chú và có dặn đi dặn lại là con không được nghịch sẽ bị điện giật rất nguy hiểm. Cái gì càng cấm là con càng khoái làm ngược lại, con cứ thập thò sau lưng ba để quan sát cách câu điện để bắt chước, thỉnh thoảng ba vẫn dòm chừng con và dặn dò nhưng thấy con có vẻ "ngoan" nên yên tâm.
Con thấy ba hơ lửa 2 đầu dây điện, sau đó dùng giẻ tuốt đi để lộ ra 1 khoảng các đầu chì trong lõi dây điện và câu 1 đầu chì vào các thiết bị gia dụng rồi ba cắm đầu chì còn lại của dây điện vào ổ cắm thử điện. Con bắt chước theo rất chuyên nghiệp, con cũng ngồi chòm hỏm nhưng đi chân trần, cũng hơ lửa, cũng dùng giẻ tuốt 2 đầu, nhưng con bỏ qua bước câu vào thiết bị điện, thấy ba không để ý nên con muốn thử cảm giác điện giật nó ra sao...
Đấy là lần đầu tiên con trải nghiệm cảm giác điện giật mà phê không tưởng, trong khi trước đó vài năm, họ hàng nhà nội con có người bị điện giật chết mà con có biết sợ đâu! Nội bảo con nhờ được Trời Phật phù hộ chứ không thôi thì con "chầu ông bà rồi".
Kể từ đó trở đi không hiểu sao ngày nào con cũng bị điện giật suốt trong một tháng hết sức vô lý, nhưng những lần sau này giật nhẹ chứ không nặng như lần đầu. Ví dụ như con bật công tắc đèn, công tắc quạt điện cũng giật, cắm dây điện mà cũng giật, cắm dây tivi điện cũng giật... thậm chí đến mức có lần con bật nút quạt cũng bị giật mặc dù không hề hở mạch tí tẹo nào. Ngày nào cũng như ngày nào con bị điện giật đến ám ảnh, con cảm giác giống như mình đang bị phạt vậy đó, con sợ đến phát điên rồi huhu!
Ba và các cô chú ai cũng vất vả kiếm tiền để lo cho nội và anh em con, nên con và anh chủ yếu tự ăn, tự học, tự sinh hoạt là chính thành ra thường xuyên nghịch dại vì thiếu sự quan sát của người lớn. Trưởng thành, con nghĩ nếu không nhờ bị "chích điện" cả tháng như vậy cho biết sợ để không nghịch ngu thì cũng có ngày đoản mạng và nếu không có sự cứu giúp của Thánh thần lần đầu điện giật đấy, con cũng "nghẻo" sớm luôn rồi đâu có ngồi đây mà kể chuyện.
Học trò, Bảo Di