Bài viết chưa xem Bởi minhquy
Con kính đảnh lễ Bổn Tôn Sư Triệu Phước!
Con kính đảnh lễ Đức Sư Phụ Triệu Nghiêm!

Con có một người bạn tên là Trung, con rất quý người bạn ấy. Năm ngoái, bạn con có biểu hiện ho bất thường và sốt liên tục nên gia đình đưa bạn đi khám khắp nơi, bác sĩ chẩn đoán bạn con bị lao phổi dạng nhẹ, bác sĩ khuyên kiên trì uống thuốc vài tháng là có thể khỏi. Nhưng từ sau khi biết tin bản thân mình bị lao phổi, bạn trở nên chán nản và tuyệt vọng, bạn dường như không tin vào bác sĩ và không thèm đi khám... chỉ đến khi gia đình, vợ con, bạn bè nói nhiều quá thì bạn mới miễn cưỡng vào viện. Bẵng đi một thời gian, con được nghe tin là bạn đã mất, mất không phải do căn bệnh lao phổi mà là do bạn bị trầm cảm, tất cả mọi người đều bất ngờ vì trước đó mấy hôm bạn còn lên kế hoạch cuối tuần đưa vợ con đi du lịch nghỉ dưỡng.

Bạn lựa chọn kết thúc cuộc đời bằng cách treo cổ tự tử tại tầng 3 trong căn nhà của bố mẹ bạn. Lúc mọi người phát hiện, thì bạn đã nằm chỏng chơ dưới nền nhà, dây thừng do không thể chịu được sức nặng của một người con trai cao lớn nên bị đứt.

Dạ thưa Tổ, Thầy, sau khi biết chuyện con đã rất xót xa cho bạn, con có hỏi tỷ Tú Uyên và được tỷ giảng giải: “Chết do tự tử là cái chết xấu. Những người không có tu học và không được Thánh thần nâng đỡ thì có kết cục xấu. Nếu được tu học thì cuộc đời sẽ sáng sủa hơn và không bị chết xấu như vậy. Cái chết bình thường là cái chết khi đã đến số - đó là cái chết nhẹ nhàng êm ái, chết trên giường bệnh và có người thân, vợ con bên cạnh... Còn những kiểu chết xấu là chết bất đắc kì tử, chết do tai nạn, đột quỵ, thiên tai, bị giết,... Chung quy lại là những cái chết xấu đều là do không có Thánh Thần che chở”.

Dạ thưa Tổ, Thầy, vốn biết ĐỜI LÀ VÔ THƯỜNG nhưng việc đau xót là không thể tránh khỏi, con vẫn thường hay nghĩ đến bạn con, ngay cả lúc trì chú con cũng không tránh khỏi việc nghĩ đến. Rồi sau đó vài hôm, con nằm mơ, trong giấc mơ đó con và chị gái của bạn ý đang đứng dưới một phiên tòa. Ở đó có một ông quan đội mũ cánh chuồn, mặc bộ đồ màu trắng muốt, trông giống vị hắc bạch vô thường. Con tiến lên toan định hỏi vì sao bạn con lại tự tử thì vị đó đã đoán được câu hỏi của con và vị tự trả lời “Người này chết do đã tận phúc, tận số trên dương trần...”, con chỉ nghe được đến đấy thì con nghe thấy tiếng mẹ con gọi, trước khi tỉnh dậy con còn đẩy chị của bạn con tiến gần lên phía quan toà và thì thầm vào tai chị: "Chị còn thắc mắc gì thì chị hỏi nốt đi, không phải lúc nào cũng có cơ hội để hỏi Chư Vị như vậy đâu". Nói xong thì con tỉnh giấc.

Sau khi con phân tích một cách logic thì con nhận thấy, lúc vẫn còn sống thì bạn con rất là sướng, từ nhà cửa cho đến ô tô, xe máy cái gì bạn cũng có. Bạn làm lô đề và ăn được liên tiếp, bạn chạm đâu là thắng đấy, cuộc sống không phải là quá giàu có nhưng cũng được xếp vào hàng dư giả, sáng đi làm, tối về chỉ việc ăn với chơi, những lần chơi cần, kẹo, cỏ phê quên lối về, tiền bạn bỏ vào chơi đồ cũng phải vài tỉ, những bữa ăn tối vớ vẩn chỉ 2,3 người cũng ngốn vài triệu bạc, bạn cũng mời con đi ăn, đi du lịch nhưng con chỉ đi ăn một lần xong là thôi vì con thấy ăn có tí thôi mà tốn kém quá, và vì con cũng sợ tổn phước nữa nên con toàn viện cớ để tránh mặt ạ. Bạn bè ai cũng bảo bạn con quá sướng và trầm trồ ngưỡng mộ. Vậy mà đùng một cái, bạn ra đi không để lại một lời nhắn nhủ, để lại vợ trẻ và đứa con thơ sắp sửa vào lớp 1, mọi người ai cũng bàng hoàng và sửng sốt.

Dạ thưa Tổ, thầy, theo con hiểu là do cuộc sống của bạn con trước đó đã quá may mắn, bạn đã dùng hết phước để thỏa mãn những thú vui sa đọa, bạn lại không có tu học nên cuối đời bạn mới bi kịch như vậy ạ. Nếu như bạn con còn chút phước phần đáng để được nâng đỡ, và bạn biết cầu nguyện đến Ơn trên thì có khi bạn đã được Thánh Thần hộ độ và đã không có cái chết xấu như vậy. Con nhận thấy điều quan trọng nhất của đời người là phải biết tu học để tiến hóa linh hồn, lập công chuộc tội để giảm nghiệp tăng phước, làm đúng thì đời đạo hanh thông, sẽ được Thánh Thần hộ độ trước những biến thiên, tai ách của thiên nhiên và thời cuộc.

Con Minhquy xin kính báo!
Bài viết chưa xem Bởi minhquy
Dạ kính thưa Tổ, Thầy!

Cách đây 3 hôm thì nhà con nhận được tin nhắn là cô con (35 tuổi) bị tăng áp động mạch vành tim và đang nằm viện, khó qua. Ngay lập tức cả nhà con qua viện để túc trực, mặc dù chỉ được đứng ngoài cửa, không được vào thăm nhưng họ hàng mỗi bên gia đình đều có cử người đại diện đến, bạn bè cô cũng có mặt đầy đủ, tất cả đều đứng ngoài khoa cấp cứu để chờ một câu nói bình an của bác sĩ. Cũng có lúc cô tỉnh táo và nhận biết được mọi việc khiến cho mọi người rất mừng rỡ, nhưng không ngờ đến 12h30' đêm thì cô qua đời. Tất cả đều xót thương cho một phận hồng nhan, lúc sáng vẫn còn cười nói tỉnh táo, vậy mà đến tối đã nhắm mắt xuôi tay, mọi thứ đều đến quá bất ngờ khiến không ai trở tay kịp. Con đã chứng kiến nhiều lần người thân yêu của mình ra đi, hiểu rõ sống chết có số, hiểu rõ đời là vô thường nên con không quá bi luỵ như trước kia nữa.

Con hiểu thân xác vật chất chỉ là phương tiện cho linh hồn sử dụng một quãng trong cõi tạm này mà thôi. Ngay cả khi con nghĩ đến cái chết sau này của mình, con cũng không cảm thấy đau lòng hay nuối tiếc như trước kia nữa. Có lẽ cái chết của cô con cũng là một cách giải thoát cho mọi đau đớn của thể xác lẫn tinh thần. Trên thực tế, cô con là một người rất xinh đẹp, có thể nói là xinh nhất họ, tướng mạo sang trọng, lấy được chồng giàu, nhà chồng buôn vàng, buôn đô la, sống trong một căn biệt thự được xây dựng như chung cư mini, mỗi gia đình ở một tầng, bố mẹ vợ chồng con cái không ai chung đụng ai. Người ngoài nhìn vào đều ước mơ và ngưỡng mộ. Nhưng từ khi cô bị covid, bệnh tim và phổi của cô trở nặng, thể trạng yếu đi, cô trở nên trái tính và rơi vào trầm cảm. Có những đêm không ngủ được phải làm bạn với bia rượu hoặc ma túy cho dễ ngủ và giảm stress. Lúc cô mất, bố mẹ và chồng đều khóc tu tu, 2 con trai đang mùa thi cử lại bị ảnh hưởng tâm lý vì mẹ ra đi quá đột ngột. Mọi người đều bảo "người giàu cũng phải khóc" và buồn thay cho gia đình.

Cô ra đi, để lại một cửa hàng nến thơm cao cấp vừa mới hoàn thành, chuẩn bị tung bán ra ngoài thị trường, người bạn góp vốn làm ăn chung với cô lại không có chuyên môn, mọi thứ bị lỡ dở, dự định sẽ thanh lý và gỡ bỏ cửa hàng, lấy được bao nhiêu vốn gốc về thì lấy. Qua đó, con càng thấm thía những bài học "đời là vô thường, sống chết có số, người giàu cũng phải khóc" đã được nói ra rả trên diễn đàn. Kính thưa Tổ, Thầy, con nhận thấy cuộc đời này sao mà vô thường quá, nay có mai mất, không biết đâu mà lần, giờ đây chứng kiến những cảnh này, con chỉ biết nhắc nhở bản thân mình phải chăm lo tu học hơn, bớt bon chen với đời đi vì những gì có trong cuộc đời này rồi cũng chả có gì là thật sự thuộc về ta.
Bài viết chưa xem Bởi ngochuyen
Con kính lạy Đức Tôn Sư Triệu Phước
Con kính lạy Đức Nhị Tổ Triệu Nghiêm.
Em kính chào tỷ Ngọc Lam

Con thấy giờ hỏi ai cũng nói rằng biết đời là vô thường, cũng hiểu chết không mang theo được điều gì. Nhưng quả thật con thấy dù mọi người biết nghĩ như vậy song khi nói đến tu tập hay cầu nguyện Trời Phật, Thần linh đi thì họ lại không tin.

Con có quen biết một người em gái tên Cao Ưng, năm nay mới có 30 tuổi bị ung thư phổi và di căn xuống xương chậu và cơ lưng là một trường hợp như vậy. Có thể nói cuộc sống của em ấy thật sự đầy những nước mắt và gian truân khi mẹ mất sớm nên không có sự chăm sóc của mẹ, gia cảnh thì khó khăn phải bươn chải để làm việc kiếm sống. Vì vậy nên em xác định cần phải học để thoát nghèo và với những nỗ lực, quyết tâm em đã đi làm kiếm tiền để được đi học. Em học rất giỏi, biết được 4 thứ tiếng: Pháp, Anh, Trung, Tây Ban Nha. Em tự lo cho bản thân mình từ khi học cấp 3, đại học, đi du học, rồi lập gia đình. Cuộc sống của em dường như đã rất thuận lợi và suôn sẻ khi em đạt được những gì em mong muốn có được: công việc, tài chính và gia đình hạnh phúc. Cứ tưởng vậy là em sẽ được sống cuộc sống hạnh phúc sau những vất vả khó khăn mà em đã trải qua.

Vậy mà kết hôn chưa được bao lâu thì em phát hiện ra bệnh khi liên tục ho ra máu. Khi siêu âm có khối u ở phổi và làm cuộc đại phẫu thuật cắt khối u cùng ½ lá phổi nhưng vẫn không tìm ra được nguyên nhân hay kết quả rõ ràng. Khi mới xạ trị 2 lần, kiểm tra lại thì phát hiện di căn tiếp. Sau đó kết quả xét nghiệm ADN lại cho thấy có đoạn ADN bị gãy ra rồi kết nối lung tung và tạo ra khối u khác.

Với bản lĩnh tự lực tự cường, em luôn chia sẻ tới mọi người tình hình bệnh tật của mình với tinh thần lạc quan và luôn chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất. Con và một số người cũng có động viên và chia sẻ nói em niệm Phật để được độ trì. Vậy mà em lại có một bài viết chia sẻ quan điểm rằng em hiện đang được đội ngũ bác sỹ tốt nhất của viện ung thư tốt nhất châu Âu chữa trị 100% miễn phí, rằng em không tin vào số phận mà chỉ tin vào sự nỗ lực của bản thân cũng như tin vào khoa học y khoa.

Nhưng đến hiện tại khi mà bác sỹ chuyển hướng điều trị: không dùng xạ trị nữa vì hóa chất độc hại cũng như bệnh di căn nhanh nên chuyển sang uống thuốc. Tuy vậy thuốc điều trị thì lại không có mua được, do thuốc không có sẵn. Lúc này em mới nói giờ em tin là có số phận vì dù em có cố gắng nỗ lực như thế nào, có tiền đi chăng nữa cũng không có thuốc để điều trị.

Con thấy dù ai tin vào nỗ lực của bản thân và khoa học tới mức nào, nhưng khi đối diện giữa sống và chết thì cũng phải chấp nhận là có số phận.

Và con thấy mình thật may mắn khi được tu học dưới mái trường Mật Pháp, được Tổ Thầy khai mở trí tuệ cho biết cuộc sống tâm linh, linh hồn của mình luôn tồn tại nên cần phải tu dưỡng học tập để được cứu vớt chỉ dạy, để không phải bơ vơ lạc lõng khi mất đi thân xác giả hợp, không phải đứng chờ hàng trăm, hàng ngàn năm dưới đường mương nước tối tăm, nhơ nhớp để được chờ xét đến nghiệp phước mình đã tạo mà cho đi đầu thai tiếp hay vô các ngục hình để chịu tội tiếp như trong câu chuyện "Đứa con của siêu hình" miêu tả.

Con Ngọc Huyền kính báo.
VTHB:
Vậy mà kết hôn chưa được bao lâu thì em phát hiện ra bệnh khi liên tục ho ra máu. Khi siêu âm có khối u ở phổi và làm cuộc đại phẫu thuật cắt khối u cùng ½ lá phổi nhưng vẫn không tìm ra được nguyên nhân hay kết quả rõ ràng. Khi mới xạ trị 2 lần, kiểm tra lại thì phát hiện di căn tiếp. Sau đó kết quả xét nghiệm ADN lại cho thấy có đoạn ADN bị gãy ra rồi kết nối lung tung và tạo ra khối u khác
Thật không có ngoa khi có người nhận xét "Bác sĩ là các tử thần khoác áo blouse trắng." Trường hợp của nhân vật Cao Ưng trên đây là rất điển hình trong cách điều trị của số đông các bệnh viện ngày nay: Cứ mổ xẻ, phẫu thuật cắt bỏ trước bộ phận nào đó ngay cả khi chưa thể tìm ra nguyên nhân gây bịnh hay hướng điều trị thích hợp. Bịnh nhân bị biến thành chuột bạch, phải chịu đau đớn cho tới ngày cùng. Y khoa hiện đại đã nhồi sọ con người ta tin rằng bịnh viện là chiếc phao duy nhất cứu rỗi được cuộc đời của người bịnh, và tích cực chê bai đông y, châm cứu, bấm huyệt, hay trị bịnh bằng bùa chú trong khi Tây y đã bó tay và cũng không hiểu rõ gì về các liệu pháp khác.
Nên nhớ rằng trong cuộc đời này không ai có thể là cái phao cứu sinh cho ai, con người chỉ có thể đeo bám vào Thánh Thần để được cứu rỗi. Mà muốn được Thánh Thần cứu rỗi thì phải lo tu dưỡng thân tâm hàng ngày, giữ mình lương thiện!
Bài viết chưa xem Bởi Nhã Ý
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ
Con kính đảnh lễ Đức Thầy
Muội kính chào sư tỷ Diệu Chi,

Sau đây con xin chia sẻ câu chuyện buồn của chị cùng quê với con: Chị T hơn con 2 tuổi, học cấp 3 cùng trường nên hay đi học chung. Chị theo đạo Cao Đài. Sau khi chị đậu đại học ở Sài Gòn thì không có liên lạc với nhau nữa. Mỗi lần về quê là con nghe thông tin về chị ấy từ má con.
Chị học trường Đại học Xã Hội và Nhân Văn, tiếp tục học lên tiến sĩ, lấy chứng chỉ kế toán, đi làm về kế toán và thăng chức liên tục. Chị kiếm nhiều tiền, mua nhà, xây nhà cho cha mẹ hai bên nội ngoại. Họ rất hãnh diện với xóm làng vì có đứa con giỏi như vậy. Má con cũng mong muốn con học lên sau đại học để thăng tiến trong công việc, lương cao hơn nữa cho kịp bạn bè. Thời điểm này, con làm cho công ty có vốn đầu tư Mỹ nhưng toàn người Việt lãnh đạo, họ đấu đá nhau lắm, bị đuổi lúc nào không hay nếu không cẩn thận ghi chép chứng cứ khi bị đổ lỗi, tìm đủ kiểu cách đạt doanh số trong công ty. Lúc đó, con nghĩ lên chức càng cao thì sóng gió càng lớn, có khi phải đánh đổi nhân cách đạo đức để giữ ghế hoặc hoàn thành mục tiêu công ty, vì vậy con không có học lên tiếp nữa mà tạm thời lui về chăm lo con cái gia đình, sống giản dị.

Cách đây khoảng hai tháng, con nghe má con nói chị T kia bị ung thư não, 43t, mang thai đứa con thứ hai, chồng chị ấy và bác sĩ kêu bỏ đứa bé đi để chữa trị mà chị ấy không chịu. Chị ấy không chữa trị Tây y mà gọi thầy bà về chữa, trong thời gian ngắn chị ấy đã đi luôn. Đứa con sinh ra chưa đầy ba tháng được gửi về nội, ngoại chăm, sáng ở nhà này thì tối qua nhà kia ngủ, tối đứa bé không ngủ được, khóc nhiều lắm. Trong hai bà có bà yếu quá rồi cũng vừa ngồi xe lăn vừa chăm cháu.

Cái đêm mà chị ấy mất, đứa gái lớn 6 tuổi của con mơ thấy con mặc áo trắng, chồng con mặc áo đen cùng chạy xe máy về nhà con, con đoán là hai Vị Hắc Bạch thị hiện cho bé. Hôm sau, 5 giờ sáng má con gọi báo thi thể chị ấy được đưa về quê chuẩn bị làm đám tang. Kết cục đáng buồn như thế, cả xóm ai cũng tiếc thương cho chị, gia đình chị ấy.

Từ khi con được học Đạo, con biết đến nghiệp và phước, con thấm thía câu “đạo là quý nhất, đời là phù du“. Vật chất thế gian cũng không giúp gì được cho mình khi nghiệp tới, và nghiệp tới chỉ có bản thân mình gánh thôi, người thân cũng không hiểu cái giá đắt mình phải trả như thế nào khi cố kiếm tiền để hãnh diện với mọi người. Mỗi ngày trôi qua, con thấy dành thời gian đọc bài, trì chú, suy ngẫm bài đi lại quý không gì so sánh bằng. Con có cuộc sống gia đình bình an mà bao nhiêu người mơ ước.

Con cám ơn Tổ, Thầy, Chư Vị và tỷ giúp con được học đạo quý của Trời. [-O<

Con cám ơn,
Nhã ý
Bài viết chưa xem Bởi Hienvinh
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ Triệu Phước
Con kính đảnh lễ Đức Thầy Triệu Nghiêm

Bố mẹ của một thầy giáo trong trường con đã ngoài 80 nhưng rất minh mẫn khoẻ mạnh. Sáng hôm 2/6, bố mẹ của thầy chở nhau đi chợ bằng xe máy thì va chạm với xe ô tô. Cả 2 ông bà đang lồm cồm bò dậy thì tài xế xe ô tô hoảng quá, chạy xe đè qua người bà, còn ông thì bị kẹt gầm xe chạy 20 mét. Mọi người hô hoán la hét. Hai người mất tại chỗ. Ông bác lái xe ô tô cũng đã ngoài 70 tuổi và có tiền sử bị tai biến.

Con thấy bản thân mình quá may mắn. Cách đây mấy tháng con cũng bị xe tông, nhưng người con không trầy xước hay té ngã gì dù xe bị đổ, con cũng không nhớ cách nào con bước ra khỏi xe. Con thầm tạ ơn Tổ, Thầy, chư vị đã che chở cho con.

Con kính lạy tạ ơn Sư Tổ
Con kính lạy tạ ơn Đức Thầy
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi Cô Phong Đỉnh
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy.
Đệ kính chào sư tỷ Diệu Chi và các huynh, tỷ trưởng.

Bác ruột con vừa mới mất, sự việc xảy ra đột ngột khiến những người con của bác đều bị sốc.
Cách đây vài tháng, bác đã bị té một lần, do trượt trong nhà vệ sinh, đưa đi bệnh viện thì kết quả bị lệch đốt xương sống, phải mổ. Sau khi mổ xong, bác đã dần hồi phục.

Một tuần trước khi mất thì bác có vô Sài Gòn và rủ con ra nhà hàng ăn cùng, sau đó cả nhà bác đi du lịch ở Mũi Né. Con nghe là sau khi đi du lịch về, cả nhà tối hôm đó còn ngồi chơi hát karaoke, đến đêm thì bác lại té trong nhà vệ sinh mà không ai biết, mãi đến khi con bé cháu vô thì mới phát hiện. Bác mất mà không kịp trăn trối gì.
Con cũng đã có điểm đạo cho bác vài năm trước, nhưng bác không có ấn chứng.

Con xin hết ạ.
Bài viết chưa xem Bởi Tâm Tịnh
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy
Kính chào sư tỷ Diệu Chi cùng các huynh tỷ

Dạ câu chuyện của một người Việt tại Nga, nhà này 2 vợ chồng có 1 gái, 1 trai. Một buổi tối bạn của bố mẹ tổ chức ăn sinh nhật, mời cả nhà đến dự sinh nhật, khi cháu gái 17 tuổi đi vào nhà tắm bị ngã nằm vật trong đó. Trong nhà đang dọn bàn để chúc tụng nhau thì không thấy cháu gái này đâu, mọi người gọi và tìm cũng không thấy cháu. Thấy nhà tắm bật đèn nhưng bên trong chốt cửa lại không nghe tiếng nước chảy, chỉ nghe tiếng u ớ bên trong, biết ngay là cháu ớ trong đó. Chủ nhà mới phá khoá cửa nhà tắm ra thì thấy cháu nằm úp mặt xuống đất. Nếu như người nhà cứ để cháu nằm im đừng đụng đến cháu và gọi xe 103 đến họ xử lý thì có khi con cứu được cháu. Nhưng người nhà lại bế cháu lên để sơ cứu thế là cháu ra đi mãi mãi. Khi xe 103 đến, gia đình đưa cháu vào nhà tang lễ để mai táng. Buổi tiệc hôm đó chẳng ai còn hứng thú để ngồi chúc tụng nữa. Cháu lại chết tại nhà bạn mới khổ nữa, làm cho gia đình bạn cũng phải suy nghĩ điều này, liệu vong hồn cháu còn lẩn quẩn trong nhà mình không?

Người đi dự tiệc về kể cho Tâm Tịnh nghe cũng hết hồn.
Tâm Tịnh nghe kể thế thôi
Hình đại diện của thành viên
Bài viết chưa xem Bởi Minh Phương
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ, Đức Thầy

Nhân chủ đề "Đời người là vô thường", con cũng xin đóng góp câu chuyện con chứng kiến. Chuyện là đợt vừa rồi, có một bạn cán bộ trung đội trưởng vừa mới ra trường. Con nghe bảo là bạn này lúc 4 năm học viên thì rất là có ý chí phấn đấu trong học tập và rèn luyện, ra trường được phong quân hàm trung úy. Bản thân con cũng từng một thời là học viên như thế nên con rất hiểu việc đào tạo trong các trường khối quân đội là cực kỳ khắc nghiệt, từ một cậu học sinh chập chững bước chân vào quân ngũ cho tới khi ra trường là cả một quá trình gian khổ đòi hỏi sự bản lĩnh, ý chí thì mới vượt qua được.

Khi bạn này ra trường chưa được 2 tháng, chưa báo đáp lại công ơn cha mẹ thì trong quá trình thi công công trình bị tai nạn, đá rơi trúng đầu nên không qua khỏi, để lại sự tiếc thương rất lớn cho gia đình và cả những người xung quanh. Qua đó, con cũng thấy rõ ràng sự vô thường của đời người, những người thiếu phước không được ban cho pháp quý mà tu hành, sống không có trí tuệ để hiểu luật đạo, luật đời, không được sự hộ độ che chở từ Tổ, Thầy và chư vị Thánh Thần nên không biết được bản thân sống chết hay đổ nghiệp bất cứ lúc nào.

Con đội ơn Tổ, Thầy, chư vị độ đã chỉ dạy cho con khôn sáng, che chở và bảo vệ cho con trên con đường tìm về với người. Dù con hiện tại vẫn còn nhiều trễ nải trong tu học nhưng con sẽ cố gắng hết sức có thể để tu học tốt hơn.

Con Minh Phương kính báo.
Bài viết chưa xem Bởi Tâm Tịnh
Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy,
Kính chào sư tỷ Diệu Chi cùng các huynh tỷ,

Em trai út của con ở Việt Nam ngày hôm qua vẫn bình thường, mà hôm nay đã ra đi vĩnh viễn ở tuổi 51. Em đi ăn cưới thấy người chóng mặt hoa mắt, mọi người đưa vào viện cấp cứu, huyết áp tăng 180/80 bị đột quỵ, giãn đồng tử, bác sĩ trả về không cứu được. Trên đường về nhà phải thở ô xi để không phải chết ngoài đường.

Gia đình con các con trai đều ra đi tuổi ngoài 50 giống bố con cũng vậy, những người mới thấy đó rồi mất đó cũng làm con cảm nhận sâu sắc đời người quá vô thường.

Con kính lễ
Con Tâm Tịnh
Bài viết chưa xem Bởi Thienluong
Con kính đảnh lễ Đức Sư Tổ- Đức Thầy. [-O< [-O< [-O<
Em kính chào các Sư huynh- tỷ.

Khi chứng kiến nhiều mảnh đời thay đổi trong một sớm, một chiều giúp con thấm thía hơn câu "Đời người vô thường". Trong đời sống có những người bất ngờ mất hết người thân, có người mất hết tài sản do thiên tai, hỏa hoạn, hay lâm cảnh tù tội, cảnh cùng đường, hay thiệt mạng, tàn tật suốt đời v.v. xảy ra nhan nhãn ở khắp nơi.
  • Như anh rể con mới tầm 50 tuổi, do tụ tập cùng bạn bè uống rượu quá chén, khi tàn tiệc đi lảo đảo lên cầu thang và bị ngã lăn từ trên xuống, dập tủy sống phải ngồi xe lăn sống phụ thuộc vợ con từ đó đến nay.
  • Bố đẻ con vừa mới về hưu chưa được bao lâu thì bị viêm đáy mắt phải mổ, sau mổ thì 2 mắt không còn nhìn thấy gì nữa, cuộc đời từ đó tối thui luôn cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
  • Mẹ đẻ con bị bệnh tiểu đường biến chứng thêm đủ các bệnh khác, những năm cuối đời mẹ mắc thêm chứng mất trí nhớ, thậm chí không làm chủ được việc tiểu tiện khổ không kể hết.
  • Chị bạn đồng nghiệp gia đình hạnh phúc, con cái ngoan ngoãn, sau sự cố nổ bình ga vợ chồng bỏng nặng, hai đứa con ra đi mãi mãi, ở tuổi gần 50 hai vợ chồng vật vã, đau đớn cùng dìu nhau bước tiếp và làm lại từ đầu.
  • Đứa con 5 tuổi của con sáng còn véo von, trưa đã không còn vì một tai nạn bất ngờ để lại nỗi đau, nỗi mất mát lớn mãi không thể nguôi ngoai trong lòng con cho đến khi gặp đạo… Và còn bao sự vô thường thương tâm khác xung quanh con được biết.
Từ ngày được học đạo con cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, suy nghĩ tích cực hơn, con cũng cảm nhận được từ những niềm vui nhỏ xung quanh, được may mắn, thuận lợi hơn trong công việc và cuộc sống. Có khi con chểnh mảng, thì nghe câu nói “Một ngày chậm trễ là một ngày buồn” cứ lặp đi lặp lại trong đầu con, lúc này con hiểu con đang được Vị Độ nhắc nhở và lo tập trung học nghiêm túc.

Con kính đội ơn Tổ Thầy đã ban cho con pháp quý và cơ hội được tu học dưới mái trường Mật Pháp, có cơ hội lập công chuộc tội để được tăng phước- giảm nghiệp cho đời bớt khổ và ngày càng bình an hơn ạ.

Con kính lễ Đức Tổ- Thầy. [-O< [-O< [-O<
Bài viết chưa xem Bởi Bông Lúa
Con kính đảnh lễ sư Tổ, Đức Thầy.

Con xin kể chuyện của chị dâu bên nhà ngoại (chị là con dâu của cậu tư, má con thứ năm). Chiều hôm kia chị cùng hai người nữa đi cắt lúa mướn ngoài ruộng, còn 20 phút nữa là tới giờ về. Trời mưa lâm râm, sét đánh trúng chỗ chị đang làm, cả 3 người té xỉu. Chủ ruộng ở gần đó nghe sét đánh mà không thấy người, nên đến tìm gọi thì 2 chị kia tỉnh lại, còn chị dâu con thì bất tỉnh. Họ báo người nhà đến đưa đi bệnh viện nhưng không cứu được. Họ hàng nghe tin ai nấy bàng hoàng.

Con xin hết.